Thứ Hai, 21 tháng 6, 2010

Chú bé và con sò nhỏ



Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ 16. Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn...

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình:

- Chán quá đi... Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!!

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói :

-Bạn ơi... Hãy thả tôi về với biển... Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình... Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên!

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói:

- Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển khơi, nhưng... hãy cho ta một lời khuyện trước đi... Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây!

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng:

- Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi...

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào... Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói.

Thứ Sáu, 18 tháng 6, 2010

Thông điệp tình yêu



Dành cho những ai đang cô đơn: Tình yêu như là cánh bướm. Bạn càng muốn bắt nó, nó càng bay xa.

Nhưng nếu bạn để nó bay đi, nó sẽ trở lại vào lúc bạn không còn trông chờ nữa.


Tình yêu mang đến nhiều niềm vui nhưng nó thường mang lại đau khổ, tình yêu chỉ tuyệt vời khi bạn dành cho ai xứng đáng lãnh nhận. Bạn hãy dành thời gian để chọn cho mình người phù hợp nhất.

Dành cho những ai không còn cô đơn: Tình yêu không làm con người trở nên hoàn hảo nhưng giúp bạn tìm một người giúp bạn trở thành người tốt nhất có thể.

Dành cho những ai là dân chơi: Đừng bao giờ nói "Tôi yêu em" nếu bạn không chắc. Đừng bao giờ nói về cảm xúc nếu bạn không có. Đừng bao giờ chen vào một cuộc đời chỉ với ý muốn gây đau khổ. Đừng nhìn vào mắt ai khi tất cả những điều bạn làm là giả dối. Thật tàn nhẫn khi bạn làm cho ai đó yêu nhưng bạn không đón nhận tình yêu đó...

Dành cho những ai đã lập gia đình: Tình yêu không phải là nói: "Lỗi của em" mà là "Anh xin lỗi". Không phải "Anh ở đâu", mà là "Em đây" Không phải "Anh có thể làm gì", mà "Em hiểu" Không phải "Anh muốn em là...", mà "Cám ơn vì em là..."

Dành cho những ai đã đính hôn: Thước đo của sự hòa hợp không phải là những năm tháng sống bên nhau nhưng là cả hai đã sống vì nhau như thế nào.

Dành cho những ai thất tình: đau đớn bao nhiêu lâu bạn muốn và để cho nó dày xéo bạn chừng nào bạn có thể. Thử thách không phải là sống sót sau cơn đau mà là bạn đã học từ đó những gì.

Dành cho những ai còn ngây thơ: yêu thế nào: yêu mãnh liệt nhưng đừng mù quáng, kiên định nhưng không cố chấp, sẻ chia và đừng gian trá, thông cảm và đừng đòi hỏi, biết khổ đau nhưng đừng giữ lấy nỗi buồn.

Dành cho những ai thích chiếm hữu: không gì đau khổ bằng nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác nhưng sẽ còn đau khổ hơn nếu thấy người mình yêu bất hạnh bên mình.

Dành cho những ai yêu mà không dám nói: tình yêu làm bạn đau khổ khi bạn làm cho người khác đau khổ. Nó càng làm bạn đau khổ khi do người khác gây ra. Nhưng sẽ đau khổ vô cùng nếu người bạn yêu không biết bạn nghĩ gì về họ.

Dành cho những ai muốn níu kéo: điều đáng buồn trong cuộc đời là khi bạn gặp một người và yêu họ, cuối cùng bạn nhận ra rằng điều đó hoàn toàn vô nghĩa và bạn phí thời gian cho một người không xứng đáng. Nếu họ đã không xứng đáng ngay bây giờ thì họ cũng sẽ như vậy vào 1 hay 10 năm sau. Hãy để họ ở lại và lên đường...

Dành cho tất cả những người bạn của tôi: mong ước của tôi là bạn có một tình yêu chân thật, mạnh mẽ, chín chắn và không bao giờ thay đổi.

Thứ Ba, 15 tháng 6, 2010

A Friend... định nghĩa qua 24 chữ cái...







(A)ccepts you as you are - Chấp nhận con người thật của bạn.

(B)elieves in "you" - Luôn tin tưởng bạn.

(C)alls you just to say "HI" - Điện thoại cho bạn chỉ để nói "Xin chào".

(D)oesn't give up on you - Không bỏ rơi bạn.

(E)nvisions the whole of you - Hình ảnh của bạn luôn ở trong tâm trí họ.

(F)orgives your mistakes - Tha thứ cho bạn mọi lỗi lầm.

(G)ives unconditionally - Tận tụy với bạn.

(H)elps you - Giúp đỡ bạn.

(I)nvites you over - Luôn lôi cuốn bạn.

(J)ust "be" with you - Tỏ ra "xứng đáng" với bạn.

(K)eeps you close at heart - Trân trọng bạn.

(L)oves you for who are - Yêu quí bạn bởi con người thật của bạn.

(M)akes a difference in your life - Tạo ra khác biệt trong đời bạn.

(N)ever judges - Không bao giờ phán xét.

(O)ffers support - Là nơi nương tựa cho bạn.

(P)icks you up - Vực bạn dậy khi bạn suy sụp.

(Q)uiets your tears - Làm dịu đi những giọt lệ của bạn.

(R)aises your spirits - Giúp bạn phấn chấn hơn.

(S)ays nice things about you - Nói những điều tốt đẹp về bạn.

(T)ells you the truth when you need to hear it -Sẵn sàng nói sự thật khi bạn cần.

(U)nderstands you - Hiểu được bạn.

(W)alks beside you - Sánh bước cùng bạn.

(X)-amines your head injuries - "Bắt mạch" được những chuyện khiến bạn "đau đầu".

(Y)ells when you won’t listen - Hét to vào tai bạn mỗi khi bạn không lắng nghe.

(Z)aps you back to reality - Và thức tỉnh bạn khi bạn lạc bước.

Chủ Nhật, 13 tháng 6, 2010

Cuộc sống và những điều hết sức giản dị!



Hạnh phúc không được đo bằng số của cải bạn bạn đang có hay quyền lực bạn đang sở hữu mà bằng những mối quan hệ với những người bạn yêu mến và kính trọng.
Một cuộc nói chuyện chân thành có thể chữa lành hầu hết mọi vết thương.

Trong cuộc sống ai cũng cần có người để chia sẻ những bí mật.

Tiếng cười khiến thế giới trở thành một thiên đường hạnh phúc.

Lắng nghe cũng quan trọng chẳng kém gì nói cả.

Một người bạn biết thấu hiểu còn tốt hơn cả một bác sĩ tâm lý mà lại còn … rẻ hơn nữa chứ!

Đôi lúc tất cả những gì bạn cần đơn giản chỉ là một bờ vai để tựa vào và khóc.


Thứ Bảy, 12 tháng 6, 2010

Mẹ lạnh lắm phải không?



Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò người phía bên dưới cầu.

Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dày đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà thấy một đứa bé nhỏ xíu, đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Bà đem đưa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bé bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhìn sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

"Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả - bà mẹ nuôi nghĩ - cậu sẽ lạnh cóng!" song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đứng run rẩy. Bà mẹ nuôi đi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?" Và cậu bé oà khóc.

Thứ Năm, 10 tháng 6, 2010

Khi đại nạn đến anh có nắm chặt tay em không?







Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.

Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.

Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.

Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.

Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.
Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.

Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...

“Khi đại nạn đến,
anh có thể
nắm chặt tay em không?”

Thứ Ba, 8 tháng 6, 2010

Bạn Thân




Sự kinh hoàng tràn ngập trong lòng một người lính thời Đệ Nhất Thế Chiến khi anh nhìn thấy người bạn tri kỷ của mình ngã xuống chiến trận.

Bị mắc kẹt trong một chiến hào và đạn pháo bay liên tục trên đầu nhưng người lính đó đã xin chỉ huy cho phép anh đi ra ngoài "vùng bình địa" giữa những chiến hào để đem người đồng đội bị trúng đạn trở vô.

Vị chỉ huy nói:

- Anh có thể đi nhưng tôi nghĩ công việc đó sẽ không đáng gì đâu. Có lẽ bạn anh đã chết và anh có thể đánh mất đi sự sống của bản thân mình.

Không màng đến lời của vị chỉ huy, người lính vẫn bỏ đi. Thật kỳ diệu, anh ta đã xoay sở để đến được bên người bạn của mình, nhấc anh ta lên vai và đem anh ấy trở về chiến hào của họ. Khi cả hai cùng té nhào xuống dưới hào, vị chỉ huy kiểm tra người lính bị trúng đạn rồi nhìn người bạn của anh một cách thông cảm.

-Tôi đã nói với anh rồi, công việc đó không đáng đâu. - Vị chỉ huy nói - Bạn anh đã chết, còn anh bị thương rất nặng.

Người lính trả lời:

- Mặc dầu vậy công việc đó vẫn rất đáng làm, thưa sếp.

- Anh nói đáng làm có nghĩa là sao? Bạn anh đã chết rồi cơ mà?

-Thưa sếp, công việc đó đáng làm là vì khi tôi đến bên anh ấy, anh ta vẫn còn sống và tôi rất mãn nguyện khi anh ấy nói với tôi rằng "Jim, tôi biết rằng chắc chắn anh sẽ đến với tôi!"

Trong cuộc sống, một việc có đáng làm hay không, hoàn toàn tùy thuộc vào cách chúng ta nhìn nó. Hãy can đảm và làm những gì mà trái tim ta mách bảo để rồi mai sau trong cuộc sống bạn sẽ không phải ân hận vì mình đã không làm điều đó. Hy vọng rằng mỗi một người trong chúng ta sẽ ở trong vòng tay chân thật của những người bạn như vậy.

Chủ Nhật, 6 tháng 6, 2010

Người đàn bà điên ở tầng 9



Một dạo, vào những buổi chiều, có khi là đêm, tôi thường nghe tiếng hát rất hay của một người đàn bà, hình như đã lớn. Chất giọng khan, buồn và thê thiết cùng tiếng guitar trầm mộc, thường vang lên vào mỗi buổi chiều tẻ nhạt trong cái chung cư cũ kĩ đầy vệt hoen ố của thời gian…

Giọng hát đầy ma mị, ám ảnh, cô đơn.

Tôi không biết tiếng hát đó phát ra từ đâu nhưng tôi cảm giác nó ít nhiều làm chung cư cũ kĩ này bớt buồn tẻ, vốn chỉ có sự yên tĩnh.

Tiếng hát đó xuất hiện từ sau khi Như đi.

Mỗi lần nghe người đàn bà kia bắt đầu gảy đàn thôi là chưa chi tôi đã nhớ Như đến cháy lòng.


***


Buổi chiều hôm nay bầu trời rực một sắc cam. Trông ra, thấy con chim yến lạc bầy cứ đập cánh liên tục loi lẻ giữa vùng trời quá rộng. Nó tìm kiếm gì ở cái chung cư cũ này? Hôm qua, tôi thấy bọn nhỏ dùng ná bắn chết nhiều con chim yến. Biết đâu chừng trong số ấy là bạn tình và người thân của nó thì sao…

Chung cư này xây cất từ thời Pháp, xuống cấp trầm trọng. Hình như nó đã được xây dựng từ lâu lắm rồi. Thật không an toàn chút nào khi sống trong một nơi như vậy. Động đất, hỏa hoạn và bao nhiêu mối đe dọa không tên khác ở cái chung cư này. Tôi ở trong một căn hộ ở tầng năm. Thật ra, đôi khi tôi cũng cảm thấy sự hiểm nguy đang rình rập mình, nhưng rồi cái giá quá hời cho sự tự do và rộng rãi khiến tôi vẫn không thể có một chọn lựa nào khác. Tôi vốn không thích ở cùng nhiều người nhưng hầu bao thì lại không cho phép tôi chọn một căn cao cấp hơn dù tôi cũng thuộc type người thích sự hiện đại.

Ở trong chung cư cũ này, tôi dần quen với nếp sống và con người ở đây. Những người dân sở dĩ còn bám trụ lại vì nhiều nguyên nhân khác nhau. Vì dòng họ đã sống ở đó lâu đời, vì giá rẻ, vì chưa thuận lòng với giá đền bù… Và số người rời khỏi đây cũng nhiều. Trong đó có Như. Như bảo, một lúc nào đó, con người ta sẽ phải đứng trước những sự lựa chọn.

Nhiều lúc, về nhà, mở cửa căn hộ thấy chỉ có mình và bóng tối, tôi thấy lòng cô đơn kinh khủng, chỉ muốn khóc hoặc chết quách đi cho xong. Tất cả mọi thứ đều khiến tôi nhớ đến Như. Từng cái đèn, từng chiếc bàn, cái ghế đều do Như chọn. Như nói, Như sẽ biến nơi đây thành một cung điện riêng của cả hai, rồi những đứa trẻ kháu khỉnh sẽ được ra đời khi Như ra trường, và tôi học xong thạc sĩ.

Lúc ấy, Như 21 tuổi, còn tôi 23. Cả hai vẫn còn quá trẻ. Yêu nhau cuồng say và mọi quyết định đều theo những cảm tính. Chúng tôi quyết định về sống thử cùng nhau, và luôn ý thức phòng ngừa không để Như dính bầu. Như luôn nhắc: “Em cho anh đời con gái, quyết định về sống thử cùng anh. Anh đừng bao giờ rời bỏ em!”.

Vậy mà người quyết định ra đi lại không phải là tôi…

Như chán cuộc sống ở một chung cư cũ oi bức, đi bộ lên đến nơi là thân xác đã rã rời. Như chán cảnh phải toan tính tháng này đã xài bao nhiêu tiền, điện nước phải tiết kiệm, ăn uống cũng chỉ được đi nhà hàng lâu lâu một lần. Một kí tôm ăn ở ngoài thì nếu ăn ở nhà cũng được 5 kí… “Chúng ta chỉ là đang thử thôi mà, thử để biết có thể trở thành thật hay không. Và em biết câu trả lời là không!”. Sự lựa chọn của Như là thế.

Đơn giản là vậy.

Rồi Như rời tôi.

Như ra đi, nhưng tôi thì vẫn ở lại. Không phải tôi không có lựa chọn nào khác mà vì tôi không muốn thay đổi sự chọn lựa của mình…

Còn tôi đã quen với cuộc sống ở đây, thân thuộc từng bậc cầu thang cũ kĩ ẩm mốc. Quen với việc mở cửa ra sẽ thấy Như đang ở đó chờ tôi, nấu cho tôi những món ăn đạm bạc mà tôi thấy ngon lạ lùng…

Giọng hát và tiếng đàn guitar vẫn vang lên thê thiết, giữa một buổi chiều buồn tẻ thế này.


***


Nhiều lần tự hỏi, người hát có mang tâm sự gì mà lại buồn đến vậy. Nhưng tôi không có nhiều thời gian để suy nghĩ nhiều về chuyện ấy. Một ngày của tôi bắt đầu từ sáng sớm, và kết thúc vào lúc tối mịt. Còn những hôm nghỉ thì nằm nghỉ li bì hoặc tập trung cho những dự án tôi nhận về làm thêm. Tôi không muốn mình rỗi rảnh quá nhiều để nhớ về một ai đó.

Một tối, không ngủ được, tôi leo lên sân thượng của chung cư để hóng gió. Gần như hai tầng trên cùng bỏ hoang, những con mèo động đực kêu lên những thanh âm thê thiết. Vừa lúc đó, giọng hát của người đàn bà vang lên. Tôi chợt nổi da gà khi nhớ lại những câu chuyện ma người ta đồn thổi về chung cư này, về một người đàn bà điên chết chồng đêm đêm nỉ non ở tầng 9… Chỉ cần đàn ông đi ngang sẽ bị bắt mất hồn. Ý nghĩ đó làm tôi chùng chân đôi chút nhưng rồi tôi vẫn bước tiếp. Tôi muốn biết ai là chủ nhân của giọng hát ấy…

Bài hát người đàn bà hay hát nhất là Dệt tầm gai. Đây là bài hát tôi từng được nghe một ca sĩ nổi tiếng hát ra rả, nhiều báo chí khen ngợi, đạt giải đủ thứ nhưng vẫn không cảm được. Vậy mà lần đầu tiên, nghe người đàn bà này hát, tôi đã thấy yêu thích bài hát này.

Cài then tiếng khóc của em bằng đôi môi anh.

Bàn tay lã chã trầy xước nụ gai đớn đau…

Dệt tầm gai…

Em dệt tầm gai ừ đến bao giờ?



***


Lên đến sân thượng, nhìn quanh, chẳng thấy người đàn bà nào, chỉ có một cô gái đang ngồi uống rượu cùng cây đàn guitar màu nâu. Tiếng hát cũng đã im bặt từ khi nào. Thấy tôi, cô gái mỉm cười và hỏi: “Giờ này lên đây, anh không sợ người đàn bà điên bắt hồn ư?”. Tôi lắc đầu: “Thế còn cô?”. “Tôi là phụ nữ mà, sợ gì?”. Cô xích sang một bên ra hiệu cho tôi ngồi cạnh. “Uống cùng tôi không? Buổi tối ít người nào dám lên đây, nên tôi thường uống một mình. Có anh bầu bạn hay quá!”.

Nói rồi, cô rót một ly đầy, uống cạn. Cô rót thêm một ly nữa đưa cho tôi. Tôi ngập ngừng thì cô lại bảo: “Uống một ít đi, yên tâm, tôi không bỏ thuốc độc đâu”, rồi bật cười ha hả.

Khi tôi uống xong thì cô cầm đàn guitar lên, và bắt đầu hát. Tôi giật mình vì không ngờ rằng, giọng hát và tiếng đàn của người đàn bà tôi hay nghe lại là của cô gái trẻ này…

Cô không nói nhiều về mình. Cả tối, tôi chỉ biết cô sống một mình, cha mẹ đã mất hết. Cô bảo: “Nếu tối nào rảnh, anh cứ lên đây, uống cùng tôi, rồi tôi lại hát anh nghe…”


***


Thế là cứ mỗi tối, tôi lại leo lên sân thượng trò chuyện cùng cô gái trẻ. Không đơn thuần chỉ vì muốn nghe cô gái hát, mà vì vẻ đẹp của cô thực sự khiến tôi thu hút. Rất lâu rồi mới có một cô gái khiến tôi phải xao động kể từ khi chia tay Như. Đôi mắt đẫm ướt và đen láy khiến tôi không dám nhìn lâu vì sợ mình sẽ bị cuốn theo ánh mắt ấy.

Cô từng có người yêu. Cô và anh ta đã về đây sống thử. Anh ấy rất yêu cô và đã hứa hẹn cả hai sẽ có một đám cưới về sau. Anh dạy cho cô đàn để có thể tự mình đệm khi chỉ có một mình. Anh khiến cô cảm thấy rằng cuộc sống này thật ý nghĩa biết bao. Nhưng rồi anh đã rời khỏi cô. Anh chọn một người khác để cưới chứ không phải cô. Rồi tai nạn đến bất ngờ với anh khi chưa kịp thành hôn… “Tôi từng nguyền rủa anh ấy chết đi, để rồi anh ấy chết thật, tôi thấy lòng càng đau hơn…. Nếu anh ấy không chết thì ít ra, chỉ có mỗi mình tôi đau, và hai người hạnh phúc. Còn sau đó thì chẳng ai hạnh phúc cả…”. Cô ấy ực một ly đầy, rồi giọng lạc đi:


- Lẽ ra thì tôi nên rời đi từ lâu, nhưng lại đã quá quen thuộc với nơi này, thấy nó đã thành một phần máu thịt của mình, không dứt ra được…

Cả tôi và cô ấy đều cùng là người ở lại…

Cô ngậm ngùi, lại cầm guitar lên, hát: “Giết người đi, giết người đi, giết người trong mộng đã bội thề…Giết người đi giết người đi, người trong mộng đã đi về…Làm sao giết được người trong mộng”. Bất giác tôi lại lạnh người, trông sang thấy cô gái vẫn đang hát, khắc khoải, đớn đau, day dứt… Ngực tôi nhói lên một cái, chợt muốn đưa tay ôm cô ấy nhưng rồi lại thôi, thấy giữa mình và cô ta có một khoảng cách gì đó không thể gần được…

Tôi bất giác mỉm cười và nghĩ, biết đâu chừng, có một ngày, tôi sẽ yêu cô gái này? Có lần, cô hỏi tôi:

- Anh không thấy tôi quái gở sao?

- Có!

- Thế sao anh vẫn trò chuyện cùng tôi? Chẳng ai dám nói chuyện với tôi cả!

- Không biết, vì khi cô đơn, người ta luôn cần có nhau, phải không? Mọi thứ bề ngoài đều không còn quan trọng khi người ta thân nhau…

Cô ấy cười. Lần đầu tiên tôi thấy cô ấy cười thoải mái thế.

- Cô cười rất đẹp đấy!

- Nghe anh nói thế, tôi có chết thì cũng mãn nguyện rồi…


Tôi giật mình.

- Này, cô định làm gì dại dột đấy à?

- Nếu có thì sao?

- Tôi sẽ giận cô nhiều đấy…

Cô im lặng một lúc lâu.

- Rồi cũng có lúc tôi rời khỏi nơi này. Tôi đã ở đây quá lâu và bị nỗi buồn quá khứ ám ảnh… Tôi sẽ bắt đầu lại cuộc sống mới ở một nơi nào đó! Anh cũng thế nhé! Chúng ta là những người cô đơn, có duyên gặp gỡ nhau thế này để thấy mình không cô độc…

- Cô nghĩ như thế thì tốt rồi! Tôi hứa mà…

Cô lại mỉm cười. Tôi nhìn cô, cô cũng nhìn tôi. Hai gương mặt tiến lại gần nhau nhưng rồi cô bật cười: “Đừng có mà mơ!”. Rồi đưa cho tôi ly rượu đầy…

Mọi thứ từ cô gái này đều rất đặc biệt. Giữa tôi và cô ấy có rất nhiều điểm chung. Tuy nhiên, cô luôn giữ khoảng cách với tôi. Lúc nào tôi cũng cảm giác cô ấy không muốn tôi được phép có tình cảm với cô ấy cả dù tôi biết cô cũng thích tôi. Chắc vì cô ấy vẫn chưa thực sự quên đi người yêu cũ…


***


Buổi tối hôm sau, tôi lên sân thượng nhưng không thấy cô gái đâu cả. Tôi đoán cô ấy bận gì đó. “Tối nào cũng uống rượu cũng không phải tốt”, tôi nhủ vậy và đành bước xuống, lòng nhung nhớ và buồn lạ kỳ. Rồi ba bốn ngày sau nữa, tôi vẫn không thấy cô ấy đâu. Tôi đành đi hỏi bác bảo vệ, miêu tả về cô gái xinh đẹp có giọng hát, tiếng đàn đặc biệt…

- Cách đây mấy năm, có một cô gái hát rất hay như cậu miêu tả. Cô ta rất quái gở, chẳng ai muốn tiếp xúc. Nhưng lâu rồi, không ai còn nghe cô ấy hát, kể từ khi cô ấy tự vẫn sau khi biết tin người yêu mình ra đi ít lâu…

- Thế tầng 9 có ai ở không?

- Làm gì có, tầng đó bỏ hoang mấy năm nay rồi. Lúc trước cô ấy ở phòng B9. Đồ đạc chỉ còn mỗi cây guitar cô ấy viết thư bảo xin giữ lại…

Tôi lạnh ngắt người, chân chạy lên tầng 9 như một phản xạ đến căn hộ của cô. Trống hươ hoắc. Tôi thất thần đứng lặng nhìn cây đàn guitar cũ kĩ màu nâu nơi góc phòng…

Tôi không cảm thấy sợ, chỉ thấy một chút gì hẫng hụt. Tôi đã hiểu vì sao cô luôn giữ một khoảng cách đặc biệt với tôi… Và nhớ lại lời cô trong đêm cuối còn gặp gỡ…

Cuộc sống này lúc nào cũng phải có những cuộc chia ly. Sẽ có người ở lại, và sẽ có người rời đi… Cô ấy đã chọn ra đi sau nhiều năm ở lại, để bắt đầu một cuộc sống mới…

Tôi thở nhẹ, và quyết định rời khỏi chung cư cũ đó.

Tôi muốn, lần này, mình sẽ là người ra đi…

Cái chậu nứt









Một người có hai cái chậu lớn để khuân nước. Một trong hai cái chậu có vết nứt, vì vậy khuân nước từ giếng về, nước trong chậu chỉ còn một nửa. Chiếc chậu còn nguyên rất tự hào về sự hoàn hảo của mình, còn chiếc chậu nứt luôn bị cắn rứt vì không thể hoàn thành nhiệm vụ.

Một ngày nọ chiếc chậu nứt nói với người chủ: "Tôi thật xấu hổ về mình. Tôi muốn xin lỗi ông!".

- "Ngươi xấu hổ về chuyện gì?"

- "Chỉ vì lỗi của tôi mà ông không nhận được đầy đủ những gì xứng đáng với công sức của ông!"

- "Không đâu, khi đi về ngươi hãy chú ý đến những luống hoa bên vệ đường".

Quả thật, dọc bên vệ đường là những luống hoa rực rỡ. Cái chậu nứt cảm thấy vui vẻ một lúc, nhưng rồi về đến nhà nó vẫn còn chỉ phân nửa nước.

- "Tôi xin lỗi ông!"

- "Ngươi không chú ý rằng hoa chỉ mọc bên này đường, phía của ngươi thôi sao? Ta đã biết được vết nứt của ngươi và đã tận dụng nó. Ta gieo những hạt giống hoa bên vệ đường phía bên ngươi và trong những năm qua, ngươi đã vui tưới cho chúng. Ta hái những cánh hoa đó để trang hoàng căn nhà. Nếu không có ngươi nhà ta sẽ không ấm cúng và duyên dáng như thế này đâu".

Mỗi con người chúng ta đều như cái chậu nứt - hãy tận dụng vết nứt của mình.

Thứ Bảy, 5 tháng 6, 2010

Người thầy của tuổi thơ





Lần đầu tiên, khi còn rất nhỏ, con đã háo hức trèo lên những bậc tam cấp khá cao một mình và bị ngã. Con ngồi khóc mãi, ấm ức mong có ai đến nâng con dậy, dỗ dành và dắt con đi tiếp…”.
Mẹ kể vậy và nhìn tôi âu yếm…
Tôi không nhớ đây là lần thứ mấy mẹ kể tôi nghe câu chuyện ấy, để rồi sau đó bao giờ cũng thế, sự hưởng ứng mà mẹ nhận được từ tôi là một câu trả lời kiểu thách thức:
- Nhưng sau đó thì con không còn xử sự như thế nữa.
- Mẹ nhớ chứ…
Ký ức tuổi thơ lại đưa tôi về với một con mèo mướp nhỏ, ốm yếu, dễ bị cảm lạnh khi trời đổi gió…
Con mèo vốn không thích lũ chuột và gián, lại cũng chẳng ưa gì mấy chú thằn lằn đuôi dài, lúc nào cũng chắt lưỡi tiếc rẻ một điều gì đấy. Nó hay nằm lim dim sưởi nắng và cũng để rình bắt lũ thằn lằn luôn thập thò trên bức tường cạnh nhà bếp. Lần đầu tiên phóng đôi chân ốm yếu để vượt qua một độ cao quá sức, nơi con thằn lằn trắng, mập mạp đang nghiêng đầu “kên” nó, con mèo trượt ngã một cú nặng, phải nằm thở dốc. Tôi thương nó quá, vội chạy đến ôm nó vào lòng. Không ngờ… nó vùng vuột khỏi tay tôi, kêu lên một tiếng “meo” giận dỗi rồi phóng mình lên cao một lần nữa. Cứ mỗi lần ngã là một lần nó bật kêu một tiếng “meo” đầy tức giận. Lần cuối cùng, nó phóng lên được đúng độ cao cần đạt, nhưng con thằn lằn thì đã rút êm sang chỗ khác trước khi vuốt nó chạm tới. Tuy nhiên, nó vẫn ngồi trên gờ tường cửa sổ thông gió nơi nhà bếp, nhìn xuống tôi và kêu lên những tiếng “meo, meo” đầy hãnh diện.
Mười một tuổi, tôi vẫn gầy và ẻo lả như một cọng cỏ mảnh. Khi bảo tôi đặt chân lên sợi dây thừng nặng và to, thầy giáo dạy thể dục gửi theo ánh mắt nhìn ái ngại. Kết quả tập thử hôm ấy, tôi không leo được quá nửa thước…
Khi thấy tôi gần như bỏ cơm tối vì buồn, mẹ lại kể về những bậc tam cấp và cô bé là tôi ngày nhỏ. Còn tôi thì ngồi nhớ đến con mèo – con mèo con mất mẹ của tôi hồi ấy, không có ai nâng dắt, nhưng nó đã dũng cảm đối mặt với khó khăn và nhất quyết vươn mình tới đích.
Lần kiểm tra môn thể dục leo dây sau đó hai tuần, tôi đạt điểm cao nhất. Khi leo, tôi chỉ nhìn ngang. Thế nên, giữa sợi dây với tôi và mức đến không còn thứ khoảng cách thấp cao, lúc nào tôi cũng “đồng hành” với nó… Vậy là mười một tuổi, tôi đã hiểu thế nào là đích muốn và sự quyết tâm.
Lớn lên, tôi không bao giờ ngồi đếm những thất bại của mình (bởi vì chúng nhiều quá), mà chỉ ngồi nhớ lại những gì con mèo nhỏ thân quen dạy cho tôi - thứ bài học không có ngôn từ lý thuyết nhưng thấm thía và quý giá.
Mẹ là một người biết cách khơi gợi như lúc này đây. Cảm ơn mẹ… Con sẽ bắt đầu lại bằng một trái tim đầy tự tin…
Nếu một ngày nào đó tôi trở thành mẹ như mẹ tôi, tôi cũng sẽ tặng cho con tôi một con mèo, một con mèo rất nhỏ thôi nhưng cũng rất dễ thương, để làm một “người thầy của tuổi thơ” như mẹ đã cho tôi hồi ấy…

Thứ Sáu, 4 tháng 6, 2010

Nếu bạn thật sự yêu....



Nếu bạn thật sự yêu...hãy đứng ở vị trí của người ấy mà suy nghĩ...
Nếu bạn thật sự yêu...xin đừng bao giờ nói lời xin lỗi .Hãy nói với người ấy rằng bạn yêu họ...
Nếu bạn thật sự yêu...hãy tin tưởng ở người ấy...


Nếu bạn thật sự yêu...cho dù có phải chịu nhiều đau đớn đến đâu song khi đứng trước mặt người ấy,hãy cười thật tươi.
Nếu bạn thật sự yêu...xin đừng tủi thân.
Nếu bạn thật sự yêu...hãy giữ lấy lòng tự trọng của mình.


Nếu bạn thật sự yêu...hãy luôn nắm tay người ấy.
Nếu bạn thật sự yêu...cho dù không thấy người ấy liên lạc,hãy tin rằng đó là bởi vì người ấy đang bận.
Nếu bạn thật sự yêu...trước mặt bạn bè ,hãy đối sử với người ấy cũng giống như những lúc chỉ có 2 người với nhau .

Nếu bạn thật sự yêu...xin đừng nói dối người ấy,đương nhiên là ngoại trừ những lời nói dối dễ thương vì tình yêu.
Nếu bạn thật sự yêu...khi nói chuyện hãy nhìn thẳng vào mắt người ấy.
Nếu bạn thật sự yêu...chắc chắn là bạn sẽ mong muốn có những đứa con giống hệt người ấy cho mà xem.

Nếu bạn thật sự yêu...đừng để cho người ấy phải khóc .
Nếu bạn thật sự yêu...đôi khi chẳng vì lý do gì hãy ôm người ấy thật chặt.
Nếu bạn thật sự yêu...đừng bao biện cho những hành động của mình bằng bất cứ lý do gì đi nữa.

Nếu bạn thật sự yêu...hãy dành thật nhiều thời gian để nói chuyện với nhau.
Nếu bạn thật sự yêu...xin hãy nhớ đến cả mùi hương nước gội đầu của người ấy .
Nếu bạn thật sự yêu...hãy tìm hiểu và để ý xem người ấy thích gì và ghét gì.

Nếu bạn thật sự yêu...hãy tha thứ cho những lỗi vặt vãnh của người ấy.
Nếu bạn thật sự yêu...đừng hít 1 hơi rồi mới trả lời câu hỏi của người ấy.
Nếu bạn thật sự yêu...đừng hoa lá cành mà hãy là chính mình.


Nếu bạn thật sự yêu...bất kể nhận được món quà gì,hãy cười thật tươi khi đón nhận nó.
Nếu bạn thật sự yêu...hãy hiểu và chơi với cả những người bạn của người ấy.

Nếu bạn thật sự yêu....dù mệt mỏi đến đâu cũng hãy giả vờ mình đang không hề mệt mỏi .

Nếu bạn thật sự yêu....xin đừng cáu gắt.
Nếu bạn thật sự yêu....đừng bỏ mặc cho người ấy ra đi.
Nếu bạn thật sự yêu....khi người ấy quay lại,hãy chỉ một lần thôi ,níu kéo và rồi hãy để người ấy ra đi.

Nếu bạn thật sự yêu....đừng tranh thắng bại trong lúc cãi nhau.

Nếu bạn thật sự yêu....đừng khóc trước mặt người ấy.
Nếu bận thật sự yêu....đừng xem thường người ấy một cách quá dễ dãi.

Nếu bạn thật sự yêu....đừng chết trước người ấy.
Nếu bạn thật sự yêu....hãy thủ thỉ nói rằng bạn yêu người ấy.


Trái tim hoàn hảo




Có một chàng thanh niên đứng giữa thị trấn và tuyên bố mình có trái tim đẹp nhất vì chẳng hề có một tì vết hay rạn nứt nào. Đám đông đều đồng ý đó là trái tim đẹp nhất mà họ từng thấy. Bỗng một cụ già xuất hiện và nói: "Trái tim của anh không đẹp bằng trái tim tôi!". Chàng trai cùng đám đông ngắm nhìn trái tim của cụ. Nó đang đập mạnh mẽ nhưng đầy những vết sẹo. Có những phần của tim đã bị lấy ra và những mảnh tim khác được đắp vào nhưng không vừa khít nên tạo một bề ngoài sần sùi, lởm chởm; có cả những đường rãnh khuyết vào mà không hề có mảnh tim nào trám thay thế. Chàng trai cười nói:

- Chắc là cụ nói đùa! Trái tim của tôi hoàn hảo, còn của cụ chỉ là những mảnh chắp vá đầy sẹo và vết cắt.

- Mỗi vết cắt trong trái tim tôi tượng trưng cho một người mà tôi yêu, không chỉ là những cô gái mà còn là cha mẹ, anh chị, bạn bè... Tôi xé một mẩu tim mình trao cho họ, thường thì họ cũng sẽ trao lại một mẩu tim của họ để tôi đắp vào nơi vừa xé ra. Thế nhưng những mẩu tim chẳng hoàn toàn giống nhau, mẩu tim của cha mẹ trao cho tôi lớn hơn mẩu tôi trao lại họ, ngược lại với mẩu tim của tôi và con cái tôi. Không bằng nhau nên chúng tạo ra những nếp sần sùi mà tôi luôn yêu mến vì chúng nhắc nhở đến tình yêu mà tôi đã chia sẻ. Thỉnh thoảng tôi trao mẩu tim của mình nhưng không hề được nhận lại gì, chúng tạo nên những vết khuyết. Tình yêu đôi lúc chẳng cần sự đền đáp qua lại. Dù những vết khuyết đó thật đau đớn nhưng tôi vẫn luôn hy vọng một ngày nào đó họ sẽ trao lại cho tôi mẩu tim của họ, lấp đầy khoảng trống mà tôi luôn chờ đợi.

Chàng trai đứng yên với giọt nước mắt lăn trên má. Anh bước tới, xé một mẩu từ trái tim hoàn hảo của mình và trao cho cụ già. Cụ già cũng xé một mẩu từ trái tim đầy vết tích của cụ trao cho chàng trai. Chúng vừa nhưng không hoàn toàn khớp nhau, tạo nên một đường lởm chởm trên trái tim chàng trai. Trái tim của anh không còn hoàn hảo nhưng lại đẹp hơn bao giờ hết vì tình yêu từ trái tim của cụ già đã chảy trong tim anh...

Thứ Năm, 18 tháng 2, 2010

Hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời.




Ngẩng lên không hổ với trời.
Cúi xuống không thẹn với người.
Đó là một điều vui sướng!
Bạn có biết câu chuyện của hoa hướng dương không?
Tình yêu để trong lòng: "Có một cô gái yêu phải thần mặt trời, nhưng chắc chắn cô sẽ không thể có được chàng trai cao ngạo và tôn quý này, vì thế cô đã hóa thành hướng dương, ở chỗ mặt trời xuất hiện thành khẩn vì người mình yêu thích mà nở hoa"
Câu chuyện về hoa hướng dương khép lại ... 1 câu chuyện buồn. Nhưng những niềm hy vọng thì ko bao giờ chấm dứt... Loài hoa luôn hướng về phía mặt trời, luôn tràn ngập tình yêu thiết tha với bao nhiêu mong đợi và khát vọng,dù đau khổ,những niềm tin vẫn không bao giờ tắt! Nếu ai yêu loài hoa này...cố gắng vươn lên như hướng dương,và những ai chưa yêu...nghe tên gọi của loài hoa ấy,cũng hãy hướng về phía mặt trời

Họp mặt sinh viên giáo phận Bà Rịa

Hôm nay là ngày họp mặt sinh viên, tuy là chưa đủ tuổi nhưng mình được sự đồng ý của bề trên và được cấp phép cho đi.
Buổi sinh hoạt có lúc vui lúc buồn lúc chán nhưng rất là bổ ích, nó giúp các sinh viên công giáo từ xa lạ trở nên gần gũi nhau hơn, giúp các bạn sau này có thể cùng nhau gặp mặt trong những lúc nhớ nhà hoặc lúc gặp khó khăn, vì bao giờ có một cái chung nó cũng có thể giúp các bạn dễ gần nhau hơn.
Ngoài ra chúng mình còn được gặp gỡ và được Đức Cha giáo huấn thật nhiều điều bổ ích cho đời sống đức tin của chúng ta.
Vào chiều thứ 7 ngày 1/5 sắp tới sẽ có 1 buổi họp mặt tại Giáo xứ Gioan Baotixita.

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2010


  • Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy thật buồn và muốn khóc... Hãy gọi cho tôi! Tôi không hứa sẽ làm cho bạn cười, nhưng biết đâu tôi sẽ khóc cùng bạn!
  • Nếu một ngày nào đó, bạn cảm thấy vô cùng đơn độc... Hãy gọi cho tôi! Tôi sẽ đến bên bạn, chỉ để im lặng không nói một lời, nhưng tôi muốn bạn biết rằng luôn có tôi bên cạnh.
  • Nếu một ngày nào đó, bạn ohân vân trước những quyết định của mình. Hãy gọi cho tôi! Tôi sẽ không quyết định thay bạn, nhưng có thể giúp bạn vững tâm hơn trước sự chọn lựa của mình.
  • Nếu một ngày nào đó, bạn gặp thất bại trong công việc. Hãy gọi cho tôi! Tôi sẽ không đem lại cho bạn một công việc mới, nhưng tôi sẽ giúp bạn tìm thấy một cánh cửa khác của sự thành công.
  • Nếu một ngày nào đó bạn vô cùng đau khổ vì phạm phải sai lầm. Hãy gọi cho tôi! Tôi sẽ không thể sửa chữa sai lầm đó, nhưng tôi có thể giúp bạn nhận ra rằng những sai lầm sẽ giúp bạn trưởng thành và tự tin hơn.
  • Nếu một ngày nào đó, bạn lo sợ những điều tốt đẹp sẽ qua đi. Hãy gọi cho tôi! Tôi sẽ không níu giữ chúng lại, nhưng tôi giúp bạn hiểu rằng mọi việc đều có những điểm khởi đầu và kết thúc.
  • Nếu một ngày nào đó bạn trở nên bế tắc và tuyệt vọng. Hãy gọi cho tôi! Tôi không hứa sẽ làm bạn quên đi tất cả, nhưng tôi có thể giúp bạn tìm lại niềm tin trong cuộc sống.

Nhưng một ngày nào đó, bạn gọi mà không thấy tôi trả lời. Bạn hãy đến bên tôi, vì lúc đó tôi đang cần bạn!